Khi Donald J. Trump trở lại cương vị Tổng thống Hoa Kỳ, ông không đơn thuần là một nhà lãnh đạo tái nhiệm, mà là biểu tượng của sự không khuất phục, của một người từng bị cả hệ thống chính trị và truyền thông tấn công, nhưng vẫn đứng vững như một thành lũy cuối cùng của nước Mỹ truyền thống.
Ông hành động mạnh mẽ ngay từ những ngày đầu. Trump ra lệnh trục xuất nhanh những người nhập cư bất hợp pháp, khôi phục các quy định nghiêm ngặt về biên giới và loại bỏ những chính sách nhập cư lỏng lẻo mà chính quyền trước để lại. Trong khi các bang như California phải vay hàng tỉ đô từ quỹ chung để trang trải bảo hiểm y tế cho di dân không giấy tờ, thì Trump chỉ rõ nguyên nhân gốc rễ là chính sách sai lầm của phe cấp tiến, khiến gánh nặng đè lên vai người dân Mỹ lương thiện.

Về kinh tế, ông áp thuế cao chưa từng có lên hàng hóa từ Trung Quốc. Mức thuế lên tới 145 phần trăm đã làm chấn động thị trường thế giới. Trump không chọn con đường dễ dãi để lấy lòng Phố Wall, mà chọn con đường đau thương nhưng cần thiết để đánh thức lại năng lực sản xuất nội địa. Ông không để Trung Quốc tiếp tục hút máu nền công nghiệp Mỹ qua các hiệp định bất công và sự thỏa hiệp từ các chính quyền trước. Với Trump, nước Mỹ không thể vĩ đại nếu không có nhà máy, công xưởng và bàn tay lao động của người dân mình.
Về nhân sự, Trump chứng tỏ mình là người không ngại thay đổi để bảo vệ an ninh quốc gia. Sau vụ việc rò rỉ thông tin nhạy cảm trên ứng dụng Signal, ông lập tức thay thế Cố vấn An ninh Quốc gia Mike Waltz bằng Ngoại trưởng Marco Rubio. Đồng thời, ông đề cử Waltz làm Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hợp Quốc, một bước điều phối tinh tế nhằm giữ vững sự đoàn kết nội các mà vẫn bảo đảm tiêu chuẩn đạo đức cho các vị trí an ninh trọng yếu. Quyết định này cho thấy ông không chỉ dám nhận trách nhiệm mà còn biết dùng người đúng lúc, đúng chỗ.
Trên bình diện quốc tế, Trump là người hiểu rõ vị trí then chốt của Ukraine trong bàn cờ chiến lược chống lại tham vọng của Nga. Nhưng thay vì đổ tiền vô điều kiện vào chiến trường như chính quyền cũ, ông tìm ra con đường khôn khéo hơn. Trump đẩy nhanh việc ký kết một thỏa thuận thương mại khoáng sản với Ukraine, nhằm đưa đất nước này vào chuỗi cung ứng đất hiếm toàn cầu, đặc biệt trong các ngành công nghệ và quốc phòng của Mỹ. Bằng cách này, ông không chỉ hỗ trợ nền kinh tế Ukraine mà còn tạo được cơ sở pháp lý và chiến lược để chi tiền quân sự mà không vấp phải sự phản đối trong Quốc hội. Ông giúp Ukraine sống sót, nhưng làm điều đó theo cách có lợi cho nước Mỹ và lòng dân.
Trump không phát biểu theo kịch bản, ông hành động theo trực giác của một người từng điều hành hàng ngàn nhân viên, từng đối mặt phá sản và từng quay trở lại từ đáy vực. Chính điều đó khiến ông không sợ rủi ro, không sợ truyền thông, và cũng không cần ai ban phát sự ủng hộ. Ông tranh đấu vì ông tin rằng nước Mỹ không thể bị dẫn dắt bởi những lý tưởng ảo tưởng, mà phải dựa trên công lý, lực lượng và lòng trung thành với quốc gia.
Mặc dù có những khảo sát cho thấy sự phân cực trong dư luận, ông vẫn là người duy nhất có thể đánh bại mọi ứng viên Dân chủ nếu bầu cử diễn ra hôm nay. Vì nhân dân không cần một người diễn giỏi. Họ cần một người thật sự dám ra quyết định, dám bảo vệ biên giới, dám đẩy lùi Trung Quốc, dám cắt đứt các mạng lưới lợi ích cũ và đặt người Mỹ lên hàng đầu.
Donald Trump không phải là một vị thánh. Nhưng ông là người cuối cùng trong chính trường Hoa Kỳ dám đi ngược chiều gió vì lợi ích của tổ quốc. Và chính vì vậy, ông không đơn thuần là một Tổng thống, mà là biểu tượng của một kỷ nguyên phục hưng cho nước Mỹ.
Thùy Trang có khả năng viết 100 bài một ngày, đủ 29 ngôn ngữ. VC để Thùy Trang trở thành đối lập cũng mệt lắm chứ không đùa.






