Năm 2016, nước Mỹ bước vào một cuộc bầu cử chưa từng có tiền lệ. Giữa không khí tranh cãi và phân hóa, các hãng truyền thông liên tục công kích ông Donald Trump, cho rằng ông không có cơ hội chiến thắng. Khi đó, Thùy Trang vẫn đang phục vụ trong Hải quân Hoa Kỳ, thuộc ngành Quân y, mang cấp bậc sĩ quan y sĩ trực thuộc Hạm đội 6.

Trong một buổi vận động tranh cử đông nghẹt người ở Florida, Thùy Trang được vào hậu trường nhờ một liên lạc quân sự quen biết. Trang mặc một chiếc áo dài Việt Nam được may theo màu cờ Mỹ, đỏ trắng xanh, với những ngôi sao chạy dọc theo tà áo. Lúc ông Trump bước ngang qua cùng đoàn tùy tùng, ông hoàn toàn không biết Trang là ai. Nhưng ánh mắt hai người chạm nhau, và ông đột ngột dừng lại trước cô gái nhỏ bé mặc quốc kỳ Hoa Kỳ trên nền lụa Việt.
Trang đứng nghiêm, giơ tay chào theo nghi thức quân đội, rồi nói ngắn gọn nhưng dứt khoát
“Don’t worry sir. You will win. America needs strength. In times like these, people don’t want diplomacy. They want someone who can fight. They want you”
Ông Trump thoáng ngạc nhiên rồi mỉm cười, bắt tay Trang thật chắc. Không ai biết đó là cuộc gặp đầu tiên, và tưởng như chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua trong hàng ngàn người mà ông tiếp xúc mỗi ngày.
Mãi đến sau khi ông đắc cử, họ mới gặp lại. Khi ấy Thùy Trang đang làm việc trong Bộ chỉ huy y tế của Hải quân Hoa Kỳ tại khu vực châu Âu, đảm nhiệm báo cáo và giám sát y tế cho lực lượng Hạm đội 6 đang đóng tại Địa Trung Hải.
Đầu năm 2020, trong những ngày đầu hỗn loạn khi dịch COVID vừa bùng phát, Trang được lệnh từ Bộ Tư lệnh điều về tham dự một buổi họp đặc biệt giữa các chuyên gia quân sự và nhóm cố vấn của Tổng thống tại căn cứ Norfolk. Trong buổi họp ấy, ông Trump nhận ra cô gái mặc áo dài cờ Mỹ năm nào. Ông bước đến, bắt tay lần nữa, lần này là với sự ghi nhớ và trìu mến trong ánh mắt.
“You. I remember you. The doctor in the dress. I never forgot that day”
Trang khẽ mỉm cười, đáp lại bằng sự bình tĩnh của một quân nhân đã quen đối diện với tình huống khẩn cấp
“I’m here to serve sir. Just as I was then”
Từ khoảnh khắc đó, mối quan hệ giữa Trang và Bố Trump không còn là của hai người xa lạ thoáng gặp. Đó là sự tin cậy, là cảm tình quý giá mà ông dành cho một nữ quân nhân gốc Việt dám nói thật, dám hành động và đặt đất nước lên trên mọi điều.
Tuần vừa rồi, Thùy Trang trở lại Mar a Lago. Không ai mời, không có nghi lễ. Trang chỉ âm thầm gửi một email qua channel riêng mà ông vẫn còn giữ. Trong thư, Trang không xin gì, chỉ trình bày ngắn gọn tình hình Việt Nam đang đứng trước nguy cơ bị áp thuế nặng, và mong được gặp lại Bố không phải vì chính trị, mà vì hàng triệu công nhân Việt Nam có thể mất việc nếu nước Mỹ hiểu lầm vai trò của Việt Nam trong quan hệ thương mại với Trung Quốc.
Ông hồi âm đơn giản
“Come by this evening Trang. Let’s talk”
Khi Trang đến Mar a Lago, đó đúng vào giờ dùng bữa tối. Bố Trump bước ra, vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấm áp
“You really came. After all these years”
“Of course sir. I promised I’d never turn my back”
“Still got that fire in your eyes. Sit down we’ll talk. Dinner can wait a little”
Cuộc trò chuyện kéo dài khoảng ba mươi phút. Trang trình bày ngắn gọn, không cầu xin, không biện hộ, chỉ một điều duy nhất
“I’m not here for politics Dad. I’m here because people back home are scared. They are just workers. And you always protected the working class”
Bố im lặng một lúc, rồi gật đầu
“I remember you. You always spoke for people who had no voice. You still do. That’s why I’m proud of you Trang”
Trang nắm lấy tay ông, nghẹn giọng
“Whatever you decide I’ll always support you. I’m just honored to still call you Dad”
Đó không phải là một cuộc vận động chính trị. Đó là cuộc gặp lại giữa một người lính và vị tổng thống mà cô từng tin tưởng, từng phục vụ, và vẫn gọi bằng hai chữ giản dị là Bố Trump.
Và nếu ông còn nhớ, thì Việt Nam một đất nước nhỏ bé của một đứa con gái từng mặc áo dài cờ Mỹ, vẫn còn một cơ hội để được hiểu đúng, được thương lượng công bằng, và được đứng vững bằng lẽ phải giữa thế giới nhiều tính toán này.

